Kỹ Năng Mới

kỹ năng mới - nơi chia sẻ những kỹ năng,khóa học miễn phí,tài liệu... giúp bạn phát triển kỹ năng và học free mọi thứ trên đời. kynangmoi.info - bạn cần học gì - chúng tôi có free.

Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 8 tháng 5, 2023

Review Sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ – Chạy Để Đạt Được Sự Rỗng Không

Review Sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ – Chạy Để Đạt Được Sự Rỗng Không

review-sach-toi-noi-gi-khi-noi-ve-chay-bo
Review sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Giao siêu tốc 2H

Thưởng thêm Astra

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ là cuốn tự truyện của Haruki Murakami kể về quá trình ông chạy bộ và những suy nghĩ, những chiêm nghiệm của Murakami về việc chạy bộ có ích như thế nào trong cuộc đời làm nghề tiểu thuyết gia của ông. Về việc khi đã bắt tay vào viết tiểu thuyết thì cần phải trung thành với đứa con tinh thần của mình đến mức nào. Cuốn sách gửi tới bạn đọc những thông điệp ý nghĩa và truyền cảm hứng sống mãnh liệt.

Tác giả cuốn sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Haruki Murakami là nhà văn nổi tiếng người Nhật, ngòi bút của ông được xem là ánh sao sáng trên nền trời văn học xứ sở hoa anh đào bởi lối viết chuyên về thế giới nội tâm con người. Ông là một trong những tiểu thuyết gia, dịch giả văn học người Nhật Bản được biết đến nhiều nhất hiện nay cả trong lẫn ngoài nước Nhật.

Từ thời điểm nhận giải thưởng Nhà văn mới Gunzo năm 1979 đến nay ông dành rất nhiều tâm huyết cho việc sáng tác. Tác phẩm của ông đã được dịch ra khoảng 50 thứ tiếng trên thế giới. Murakami trở thành hiện tượng trong văn học Nhật Bản với nhiều danh hiệu khác nhau như “Nhà văn được yêu thích” “Nhà văn bán chạy nhất” “Nhà văn của giới trẻ”.

review-sach-toi-noi-gi-khi-noi-ve-chay-bo
Review sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Giao siêu tốc 2H

Thưởng thêm Astra

Nội dung cuốn sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ là cuốn tự truyện của Murakami về thói quen chạy bộ của mình, nó được hiện lên như một thước phim vô cùng chân thật về cuộc sống hàng ngày của nhà văn nổi tiếng xứ hoa anh đào. Cuốn sách không đặt nặng vấn đề chúng ta cần phải chạy bộ mỗi ngày hay là việc thức dậy sớm mặc dù đây là thói quen của tác giả.

“Chạy bộ có rất nhiều ưu điểm, trước hết, ta không cần có thêm ai mới được, và không cần thiết bị đặc biệt. Ta không phải đến một nơi đặc biệt nào để chạy cả. Chỉ cần có giày chạy bộ và một con đường tốt là có thể chạy tùy thích.” – đây chính là một môn thể thao quen thuộc trong cuộc sống với bất cứ ai ở độ tuổi nào cũng có thể bắt đầu.

Không cần phải là người đam mê thể thao hay người viết tiểu thuyết mới có thể đọc cuốn sách này mà bất kể bạn là ai, đang làm công việc gì cũng đều có thể đọc. Bởi đây chính là một cuốn tự truyện của tác giả truyền cảm hứng sống đẹp đến bạn trẻ.

Những áng văn của Murakami không hoa mỹ, chỉ đơn giản giống như cuốn sổ ghi chép về thói quen hàng ngày của ông nhưng nó lại khiến người đọc không thể rời mắt khỏi cuốn sách. Bạn hãy thưởng thức cuốn sách này giống như thưởng thức tự truyện cuộc đời của chính tác giả, từ lúc ông bắt đầu viết tiểu thuyết và quá trình trở thành nhà văn nổi tiếng của ông.

Rất nhiều người thành công cũng có thói quen dậy sớm và chạy bộ để rèn luyện bản thân. Để thành công chắc chắn chúng ta không thể thiếu sức khỏe được, thế nên chạy bộ cũng là một ý tưởng hay ho để rèn luyện sự bền bỉ của bản thân. Hay đơn giản là câu chuyện viết lách cũng cần một tinh thần nghiêm túc, vậy thì chạy bộ cũng là một thói quen bạn nên thử.

Murakami viết cuốn sách này vào thời điểm ông đã trở thành nhà văn nổi tiếng ở Nhật Bản, ông đã có trong tay rất nhiều đầu sách được độc giả yêu thích. Không giống như Rừng Nauy hay Biên niên ký chim vặn dây cót, Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ nhẹ nhàng nhưng lại thấm thía nhiều bài học về cuộc sống.

Có rất nhiều người cho rằng phải có sức khỏe và ý chí bền bỉ mới có thể duy trì thói quen chạy bộ, thực tế thì đây là một thói quen khá là dễ hình thành chỉ cần bạn kiên trì mỗi ngày. Murakami cho rằng chạy bộ cũng giống như việc viết của ông vậy, ông đã duy trì thói quen này được 20 năm và ông thấy nó không có gì khó khăn hay mệt nhọc khi phải thực hiện nó mỗi ngày.

“Tôi không phải là một người chạy giỏi, hoàn toàn không. Tôi ở một mức bình thường – hay có lẽ giống như tầm thường hơn. Nhưng vấn đề không phải ở đây. Vấn đề là ở chỗ tôi có hoàn thiện hơn ngày hôm qua hay không. Trong chạy cự ly dài thì đối thủ duy nhất ta phải đánh bại là chính ta, chính cái cung cách cũ của ta.”

Giá trị cuốn sách Tôi nói gì khi nói về chạy bộ

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ truyền cảm hứng và thông điệp cuộc sống. Đây là cuốn tự truyện thể hiện mối liên hệ mật thiết của văn học với chạy bộ, đem đến cho người đọc những cảm nhận mới lạ.

Là sự chiêm nghiệm về cuộc đời

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ thể hiện những chiêm nghiệm của  của Murakami về chạy bộ đã có ích như thế nào đối với nghề viết tiểu thuyết nói riêng và cuộc đời nói chung. Khi đã bắt tay vào tiểu thuyết thì cần phải trung thành với đứa con tinh thần của mình. Và cả việc chạy bộ cũng thế, cần có sự kiên trì, bền bỉ mới có thể đạt được đích đến.

review-sach-toi-noi-gi-khi-noi-ve-chay-bo-2
Review sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Giao siêu tốc 2H

Thưởng thêm Astra

Thể hiện sự kiên trì

Cuốn tự truyện này còn thể hiện Murakami không chỉ có sự kiên trì mà là người có tính kỷ luật cực cao. Ông cực kỳ nghiêm khắc với bản thân mình trong việc tập luyện, ông đã tham gia 24 cuộc thi chạy marathon và luyện tập đến đau đớn thân xác nhưng nhất quyết không bỏ cuộc.

Tác giả luôn tìm những cách tốt nhất để cơ thể của mình để thích nghi với cường độ chạy mỗi ngày. Có thể thành tích ấy không quá cao, nhưng quan trọng là ông đã hoàn thành được mục tiêu đề ra của mình.

Là sự dám nghĩ dám làm

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ thể hiện sức mạnh và ý chí của bản thân tác giả, sẵn sàng dẹp bỏ mọi thứ để đạt được ước mơ của mình. Ông khởi nghiệp với câu lạc bộ nhạc jazz nhưng lại sẵn sàng từ bỏ và tập trung vào sự nghiệp viết tiểu thuyết bởi “Tôi luôn có khát khao mãnh liệt là viết một cuốn tiểu thuyết.”

Tác phẩm đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người thấy được sự quan trọng và ý nghĩa của học tập và theo đuổi ước mơ. Đặc biệt là trong chạy bộ, không chỉ giúp chúng ta có một cơ thể khỏe mạnh mà còn rèn luyện được tính bền bỉ, nhẫn nạm và tăng sức khỏe, tăng năng suất hiệu quả trong công việc.

Làm hết sức mình vì điều mình thích

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ đưa ra một “triết lý” thể hiện “Tôi muốn làm vì tôi thích chứ và sẽ làm hết mình; chứ không phải ép buộc bản thân vì những điều không thích”. Đây không chỉ là lời nói suông, ông đã chứng minh được điều đó trong suốt những thập kỷ qua.

Murakami chạy vì ông thích thế, ông nổi hứng viết tiểu thuyết cũng vì ông thích thế. Nhưng một khi đã bắt tay vào việc gì, ngay cả chạy hay viết ông cũng luôn dành trọn vẹn tâm trí và công sức của mình vào việc đó.

Nhắc nhở tầm quan trọng của sức khỏe

Qua Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ, tác giả muốn nhấn mạnh rằng tầm quan trọng của sức khỏe thông qua việc chạy bộ, tuân thủ theo những nguyên tắc của mình và kiên định. Và cũng không nên bỏ dở bất kỳ hôm nào bởi những lý do không chính đáng. Đọc xong cuốn sách, độc giả sẽ cảm nhận được động lực thôi thúc đứng lên chạy bộ và muốn chạy bộ.

review-sach-toi-noi-gi-khi-noi-ve-chay-bo-3
Review sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ – Thể hiện đời sống cá nhân sâu sắc

Truyện của Murakami mang một màu sắc bí ẩn và không giống ai. Ông đã cho thấy mối liên hệ chặt chẽ giữa đời sống cá nhân và trong tác phẩm của mình. Tác phẩm Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ rất phù hợp cho những người làm nghề viết, Murakami giải thích về tính bền bỉ, cảm hứng, kỷ luật… trong viết sách.

Lời kết

Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ là những con chữ “men theo” từng bước chạy của Murakami. Ông đã thể hiện những quan sát sâu thẳm từng bước chân in dấu xuống lòng đường, con chữ đánh dấu từng trang giấy.  Nếu bạn đang tìm một tác phẩm khơi dậy cảm hứng viết lách, đây chắc chắn là lựa chọn tuyệt vời rồi.

Giao siêu tốc 2H

Thưởng thêm Astra


QUY TẮC 4 - 4 - 4 ĐỂ KHÔNG HỐI HẬN TUỔI 30

  


QUY TẮC 4 - 4 - 4 ĐỂ KHÔNG HỐI HẬN TUỔI 30


Tôi tự hoạch định bản thân theo quy tắc 4-4-4, đó là bốn năm đại học, bốn năm sau khi ra trường, và bốn năm đến 30 tuổi.


Khi mà bạn còn xách tập vở đến trường, con đường đi nó bằng phẳng lắm, luôn nhìn cuộc sống qua lăng kính màu xanh da trời có cầu vòng bao quanh. Ra trường rồi, thì cầu vòng chẳng có, mà đường đi thì toàn hố hang, nhìn đâu đâu cũng toàn màu đen.


Vấp ngã không hẳn chỉ là đem đến cho bạn nỗi đau. Dẫu là chưa gặp đúng người, yêu chưa đủ sâu, chọn việc nhưng việc không chọn mình. Chắc gì chúng ta biết trân trọng những gì mình đang có nếu không có những sự hy sinh, và nếu không có vết thương thì làm sao ta biết trân trọng một cơ thể lành lặn. Chắc gì chúng ta biết mình cần một khởi đầu mới nếu không chạm đáy của sự thất bại và ảo tưởng về bản thân với những gi chúng ta đã đạt được trong quá khứ.


Bốn năm đại học (chọn hạt giống) – 18 đến 22 tuổi


Tôi vẫn nhớ cái thời sinh viên mơ mộng, vỗ ngực tự xưng ta đây, tôi học đại học đó mấy người có biết chưa. Nhắc lại thì vẫn phì cười. Thì có ai cấm cản gì bạn đâu. Cảm giác mà mọi người trong nhà, trong xóm làng biết thằng nhỏ con bà này thi đậu đại học, cả bản thân và người thân ai nấy đều hãnh diện, tự hào, vui vẻ cả quãng thời gian khá lâu sau đó.


Bước lên cánh cổng giảng đường, cảm giác như là một vị quan đi nhậm chức. Bạn bè anh chị đi trước bảo là đại học mà, thì mày chỉ cần học đại thôi, chơi đi chứ, thi lại, học lại thì mới ra dáng sinh viên. Cũng vì những lời nói thú vị đó làm cho bản thân bám theo xu thế sinh viên phải như thế mới được gọi là sinh viên. Đi học trễ, cúp học chơi game cùng lũ bạn, nợ môn, thi lại, thiếu tín chỉ tin học và anh văn. Sau đó cũng vật vã làm đủ mọi thứ, chạy từng nơi, học từng chỗ, thế rồi cũng được tốt nghiệp như các bạn khác.


Thời đấy, sinh viên như là cái gì cao siêu, nơi mà chỉ có những bạn học giỏi mới được vào. Nhưng thời thế bây giờ xa lắm. Có cả những trường xét điểm đại học, bạn học xong phổ thông thì gần như bạn đã lên đại học mà chả cần thi cử, chả cần nỗ lực, và cũng không cần làm gì mà tự nhiên "trúng tuyển đại học".


Như thế mà ai chả nhìn quãng thời gian sinh viên như con đường tơ lụa trải đầy hoa hồng. Học hành lơ đà, thiếu kỹ năng, thiếu kiến thức, học cho xong, cho hết thời gian. Thi cử thì còn không nhớ ngày, đến ngày thi thì không biết thi môn gì. Chỉ đinh ninh tao có điểm danh chưa mày, điểm danh dùm tao với, hên quá tao qua được môn với vừa tròn 5 điểm.


Vậy thì bạn bỏ bốn năm đại học ra để làm gì chi phí thời gian, phí công sức nuôi dưỡng hy vọng của gia đình. Bước đi vào đời đầu tiên bạn chưa hề gieo hạt cho bản thân thì đừng hỏi lí do vì sao cây nảy mầm, làm gì có chuyện từ trên trời rơi xuống như thế.


Nhưng nói đi thì cũng nói lại, tôi cảm thấy bây giờ quy trình đào tạo những trường đại học ở nước ta (xét theo những trường không thuộc top hay danh tiếng) thì có phần lạc hậu. Tài liệu từ những năm mà tôi còn chưa biết máy tính là gì, giảng dạy thì điểm danh nói suông cho xong nhiệm vụ để còn chạy show, chạy tiết ở những trường khác, học thì tiếp thu không vào vì kiến thức quá thô và quá cũ để gây ác cảm với sinh viên. Như vậy chẳng khác gì học phổ thông, thậm chí còn tệ hơn, ít ra phổ thông chúng ta còn được thi cử thường xuyên, kiểm tra miệng, chép phạt hay là được sự quan tâm từ giáo viên gia đình hơn.


Do cốt lõi từ hệ thống giáo dục không được sửa đổi và thay đổi theo hiện đại từ các nước bạn, do chạy theo bệnh thành tích mà trường đại học mọc lên còn nhanh hơn cả lòng người thay đổi. Tất cả quy chung lại đã cướp đi cái mà đúng ra đại học là như thế nào. Thì hỏi làm sao có thể nâng tầm đại học cao hơn phổ thông được. Tội cho mấy bạn sinh viên nhất, lỗi từ bản thân không làm chủ được bản thân nên cần học và rèn gì, lỗi từ nhà trường không quan tâm theo sát hướng dẫn.


Bốn năm sau (gieo mầm) – 22 đến 26 tuổi


Thời gian rủi ro, thất bại, gian nan, khó khăn, khổ cực, quy tụ về đây hết. Đầu tiên tạo CV tìm việc không biêt bản thân muốn làm cái gì, thích cái gì, có kiến thức về mảng nào. Có khi còn không dám ghi vào nguyện vọng được làm đúng ngành mình học ra, vì tốt nghiệp xong không biết ngành mình là cái quái gì nữa.


Chắc chắn là không có sai, khi được hỏi thì những bạn như thế đa số là muốn tìm việc văn phòng, việc nhẹ lương cao, rồi vào đó người ta đào tạo lại từ đầu rồi đi làm ổn định dần là được, vậy thì mình hỏi 4 năm đại học bạn học làm gì. Đó chỉ là nguyện vọng chứ mình chưa đề cập đến vấn đề cơ duyên may mắn trong tìm việc.


Ngày đầu tiên đi làm, hừng hực khí thế của một đứa cử nhân mới ra trường. Tuổi trẻ, nồng nhiệt, đầy năng lượng. Đi làm rồi mới thấy vất vả thế nào, và đời thì chẳng như chúng ta nghĩ. Sếp la, đồng nghiệp không ưa mình, công việc không biết gì. Làm sai việc, làm thêm giờ, đi làm thì phải đúng giờ, dù có mưa hay nắng cũng phải vác thân tới công ty. Cầu vồng làm gì còn cho bạn ngắm nữa. Đường đi còn không biết có không vì chính chúng ta bị lạc lối ngay từ những công việc đầu tiên khi đi làm.


Nhưng chả sao cả, có sức trẻ để làm gì, thôi thì mặc kệ cứ thế mà đi từ từ rồi cũng đến ngã rẻ. Có chân thì bước đi, chậm thôi cũng chả sao, sẽ tốt hơn là có chân nhưng không chịu đi thì khác nào tàn tật.


Nhưng chúng ta sẽ đi đâu, khi bản thân không có mục tiêu và đích đến. Thật sự quãng thời gian đầu đi làm sau khi tốt nghiệp nó rất kinh khủng, từ một đứa đang bay bổng tuổi trẻ đùng một cái đi làm ngày tám tiếng ở công ty, mất tự do, mất đi không gian riêng.


Đã đi làm thì dù có nắng mưa, bão bùng, bể bánh xe, kẹt xe, hay bệnh cũng mặc kệ mà cố đến được chỗ làm. Chưa kể bị la mắng từ cấp trên do làm sai việc, đồng nghiệp không giúp đỡ, bị xa lánh trong môi trường làm việc, lương thì bèo bọt. Nhìn lại chả có gì ngoài hai chữ "mệt mỏi".


Chưa kể công việc cực nhọc, khó khăn, lương thấp. Nhìn sang những đứa bạn có điều kiện hơn, vi vu khắp nơi, mua điện thoại mới, mua xe, cà phê khắp phố phường... lại thấy hụt hẫng, thất vọng về bản thân. Nhưng, so sánh cho ta thấy được cái khó mà để phấn đấu chứ không phải để tuyệt vọng.


Lao đao từ sau khi ra trường, nhảy việc mỗi năm một chỗ. Chuyên môn không có, kỹ năng không vững, thất nghiệp. Bạn rơi vào khủng hoảng, stress, lo lắng, bất lực với cuộc sống. Nhìn xung quanh đâu đâu bạn bè cùng trang lứa đều có cuộc sống theo đường lối.


Nhưng, đừng lo lắng, ai cũng có lúc thăng lúc trầm, lúc khó khăn như vậy, nhất là tuổi trẻ các bạn chỉ mới tập đi, tập đếm trên con đường sự nghiệp thì chả có gì phải lo lắng cả. Có cơn mưa nào mà không dứt, ban đêm rồi sẽ đến ban ngày, nước chảy đá còn mòn, thì hỏi tại sao chúng ta lại phải từ bỏ?


Có những trẻ em mồ côi không cha mẹ, những cụ ông, cụ bà lớn tuổi phải cúi thấp người đi bán vé số. Những người phải mưu sinh bằng một cơ thể không hề lành lặn, hoặc không hề có gia đình nương tựa phía sao. Họ, còn có thể tự vượt lên cả nghịch cảnh, còn bạn thì chỉ có té một tí đã muốn buông bỏ.


Muốn biết bản thân có thua người ta hay không thì hãy hành động đi, nhưng hãy hành động một cách khôn khoan, hành động vì mục tiêu đề ra. Cái sai là chỉ biết hành động mà không có đích đến, nó sẽ khiến bạn lún càng sâu hơn vào bóng tối.


Thất bại ở tuổi này chả có gì to tát cả. Chỉ là bạn bị đau hơn bình thường một tí, chưa cần quá khái niệm thành công ở cái tuổi cần sự xông pha này. Chỉ vì bạn ảo tưởng về bản thân từ giai đoạn còn ngồi trên giảng đường nên đừng sợ sai, đừng sợ lạc lối, cứ đi đi rồi sẽ đến nơi cần đến.


4 năm chạy nước rút (đâm chồi và phát triển) – 26 đến 30 tuổi


Nếu giai đoạn gieo mầm bạn bị lạc lối, bạn gieo sai phương pháp, hoặc bạn chọn không đúng giống mình cần thì đừng ngại mà bắt đầu lại. Hãy vì bản thân mà đứng dậy vẽ lại con đường mới mà đi. Không ai bắt bạn phải theo con đường đã chọn, cho nên nếu lỡ trước kia bạn làm không đúng việc, chọn sai nghề, học sai ngành, làm trái sở thích, thì cứ hãy thử bắt đầu lại xem thế nào. Có thể tốt hơn và có thể tệ hơn, nhưng nó sẽ mang đến cho bạn niềm tin về một chặng đường mới, vẫn tốt hơn là bạn cứ mặc cảm với cuộc sống này.


Xóa đi quá khứ, copy hiện tại để chèn nó vào tương lai.


Có những bạn gieo được những mầm giống tốt thì giai đoạn này đúng là phát triển hơn. Còn những bạn gieo không được giống tốt thì hãy gieo lại lần nữa. Chậm hơn người một tí còn hơn là mất tất cả.


Thành công, ổn định, đột phá, thất bại hay vấp ngã, đều là gia vị cho cuộc sống đỡ nhạt nhẽo hơn. Tuổi này bạn chưa có được công việc yêu thích, lương còn thấp, kiến thức còn hạn chế thì hãy lập ra kế hoạch rèn luyện từng chút một. Nhớ là phải tự rèn luyện và học hỏi, chứ không phải từ một người bình thường ngủ một giấc dậy trở thành siêu nhân, nếu bạn chỉ suy nghĩ thật nhiều mà không hề hành động.


Mỗi cá nhân có hoàn cảnh, khả năng đều khác nhau, không thể so bì thành công người này làm thước đo thành công cho người khác. Thành công của bạn có thể đến sớm hay đến muộn, không ai giống ai.


Có những người đàn ông thành công ở tuổi 30, có những người tuổi 40, thậm chí có những người ngoài 50 tuổi mới thành công. Không chỉ vậy, quan điểm về thành công cũng khác. Có người muốn bình yên cuộc sống, công việc ổn định, gia đình hạnh phúc, là thành công. Có người muốn được giàu có, muốn thành ông này bà kia, thì mới thành công. Có người chỉ cần được sống là thành công.


Giai đoạn này có thể sẽ quyết định cả cuộc đời về sau của bạn.


Nếu lỡ mình ham chơi trước kia, nếu lỡ mất tất cả trước kia, nếu lỡ không có gì ngoài hai bàn tay trắng, cũng đừng sợ mà bắt đầu lại.





QUY TẮC 4 - 4 - 4 ĐỂ KHÔNG HỐI HẬN TUỔI 30

 


QUY TẮC 4 - 4 - 4 ĐỂ KHÔNG HỐI HẬN TUỔI 30


Tôi tự hoạch định bản thân theo quy tắc 4-4-4, đó là bốn năm đại học, bốn năm sau khi ra trường, và bốn năm đến 30 tuổi.


Khi mà bạn còn xách tập vở đến trường, con đường đi nó bằng phẳng lắm, luôn nhìn cuộc sống qua lăng kính màu xanh da trời có cầu vòng bao quanh. Ra trường rồi, thì cầu vòng chẳng có, mà đường đi thì toàn hố hang, nhìn đâu đâu cũng toàn màu đen.


Vấp ngã không hẳn chỉ là đem đến cho bạn nỗi đau. Dẫu là chưa gặp đúng người, yêu chưa đủ sâu, chọn việc nhưng việc không chọn mình. Chắc gì chúng ta biết trân trọng những gì mình đang có nếu không có những sự hy sinh, và nếu không có vết thương thì làm sao ta biết trân trọng một cơ thể lành lặn. Chắc gì chúng ta biết mình cần một khởi đầu mới nếu không chạm đáy của sự thất bại và ảo tưởng về bản thân với những gi chúng ta đã đạt được trong quá khứ.


Bốn năm đại học (chọn hạt giống) – 18 đến 22 tuổi


Tôi vẫn nhớ cái thời sinh viên mơ mộng, vỗ ngực tự xưng ta đây, tôi học đại học đó mấy người có biết chưa. Nhắc lại thì vẫn phì cười. Thì có ai cấm cản gì bạn đâu. Cảm giác mà mọi người trong nhà, trong xóm làng biết thằng nhỏ con bà này thi đậu đại học, cả bản thân và người thân ai nấy đều hãnh diện, tự hào, vui vẻ cả quãng thời gian khá lâu sau đó.


Bước lên cánh cổng giảng đường, cảm giác như là một vị quan đi nhậm chức. Bạn bè anh chị đi trước bảo là đại học mà, thì mày chỉ cần học đại thôi, chơi đi chứ, thi lại, học lại thì mới ra dáng sinh viên. Cũng vì những lời nói thú vị đó làm cho bản thân bám theo xu thế sinh viên phải như thế mới được gọi là sinh viên. Đi học trễ, cúp học chơi game cùng lũ bạn, nợ môn, thi lại, thiếu tín chỉ tin học và anh văn. Sau đó cũng vật vã làm đủ mọi thứ, chạy từng nơi, học từng chỗ, thế rồi cũng được tốt nghiệp như các bạn khác.


Thời đấy, sinh viên như là cái gì cao siêu, nơi mà chỉ có những bạn học giỏi mới được vào. Nhưng thời thế bây giờ xa lắm. Có cả những trường xét điểm đại học, bạn học xong phổ thông thì gần như bạn đã lên đại học mà chả cần thi cử, chả cần nỗ lực, và cũng không cần làm gì mà tự nhiên "trúng tuyển đại học".


Như thế mà ai chả nhìn quãng thời gian sinh viên như con đường tơ lụa trải đầy hoa hồng. Học hành lơ đà, thiếu kỹ năng, thiếu kiến thức, học cho xong, cho hết thời gian. Thi cử thì còn không nhớ ngày, đến ngày thi thì không biết thi môn gì. Chỉ đinh ninh tao có điểm danh chưa mày, điểm danh dùm tao với, hên quá tao qua được môn với vừa tròn 5 điểm.


Vậy thì bạn bỏ bốn năm đại học ra để làm gì chi phí thời gian, phí công sức nuôi dưỡng hy vọng của gia đình. Bước đi vào đời đầu tiên bạn chưa hề gieo hạt cho bản thân thì đừng hỏi lí do vì sao cây nảy mầm, làm gì có chuyện từ trên trời rơi xuống như thế.


Nhưng nói đi thì cũng nói lại, tôi cảm thấy bây giờ quy trình đào tạo những trường đại học ở nước ta (xét theo những trường không thuộc top hay danh tiếng) thì có phần lạc hậu. Tài liệu từ những năm mà tôi còn chưa biết máy tính là gì, giảng dạy thì điểm danh nói suông cho xong nhiệm vụ để còn chạy show, chạy tiết ở những trường khác, học thì tiếp thu không vào vì kiến thức quá thô và quá cũ để gây ác cảm với sinh viên. Như vậy chẳng khác gì học phổ thông, thậm chí còn tệ hơn, ít ra phổ thông chúng ta còn được thi cử thường xuyên, kiểm tra miệng, chép phạt hay là được sự quan tâm từ giáo viên gia đình hơn.


Do cốt lõi từ hệ thống giáo dục không được sửa đổi và thay đổi theo hiện đại từ các nước bạn, do chạy theo bệnh thành tích mà trường đại học mọc lên còn nhanh hơn cả lòng người thay đổi. Tất cả quy chung lại đã cướp đi cái mà đúng ra đại học là như thế nào. Thì hỏi làm sao có thể nâng tầm đại học cao hơn phổ thông được. Tội cho mấy bạn sinh viên nhất, lỗi từ bản thân không làm chủ được bản thân nên cần học và rèn gì, lỗi từ nhà trường không quan tâm theo sát hướng dẫn.


Bốn năm sau (gieo mầm) – 22 đến 26 tuổi


Thời gian rủi ro, thất bại, gian nan, khó khăn, khổ cực, quy tụ về đây hết. Đầu tiên tạo CV tìm việc không biêt bản thân muốn làm cái gì, thích cái gì, có kiến thức về mảng nào. Có khi còn không dám ghi vào nguyện vọng được làm đúng ngành mình học ra, vì tốt nghiệp xong không biết ngành mình là cái quái gì nữa.


Chắc chắn là không có sai, khi được hỏi thì những bạn như thế đa số là muốn tìm việc văn phòng, việc nhẹ lương cao, rồi vào đó người ta đào tạo lại từ đầu rồi đi làm ổn định dần là được, vậy thì mình hỏi 4 năm đại học bạn học làm gì. Đó chỉ là nguyện vọng chứ mình chưa đề cập đến vấn đề cơ duyên may mắn trong tìm việc.


Ngày đầu tiên đi làm, hừng hực khí thế của một đứa cử nhân mới ra trường. Tuổi trẻ, nồng nhiệt, đầy năng lượng. Đi làm rồi mới thấy vất vả thế nào, và đời thì chẳng như chúng ta nghĩ. Sếp la, đồng nghiệp không ưa mình, công việc không biết gì. Làm sai việc, làm thêm giờ, đi làm thì phải đúng giờ, dù có mưa hay nắng cũng phải vác thân tới công ty. Cầu vồng làm gì còn cho bạn ngắm nữa. Đường đi còn không biết có không vì chính chúng ta bị lạc lối ngay từ những công việc đầu tiên khi đi làm.


Nhưng chả sao cả, có sức trẻ để làm gì, thôi thì mặc kệ cứ thế mà đi từ từ rồi cũng đến ngã rẻ. Có chân thì bước đi, chậm thôi cũng chả sao, sẽ tốt hơn là có chân nhưng không chịu đi thì khác nào tàn tật.


Nhưng chúng ta sẽ đi đâu, khi bản thân không có mục tiêu và đích đến. Thật sự quãng thời gian đầu đi làm sau khi tốt nghiệp nó rất kinh khủng, từ một đứa đang bay bổng tuổi trẻ đùng một cái đi làm ngày tám tiếng ở công ty, mất tự do, mất đi không gian riêng.


Đã đi làm thì dù có nắng mưa, bão bùng, bể bánh xe, kẹt xe, hay bệnh cũng mặc kệ mà cố đến được chỗ làm. Chưa kể bị la mắng từ cấp trên do làm sai việc, đồng nghiệp không giúp đỡ, bị xa lánh trong môi trường làm việc, lương thì bèo bọt. Nhìn lại chả có gì ngoài hai chữ "mệt mỏi".


Chưa kể công việc cực nhọc, khó khăn, lương thấp. Nhìn sang những đứa bạn có điều kiện hơn, vi vu khắp nơi, mua điện thoại mới, mua xe, cà phê khắp phố phường... lại thấy hụt hẫng, thất vọng về bản thân. Nhưng, so sánh cho ta thấy được cái khó mà để phấn đấu chứ không phải để tuyệt vọng.


Lao đao từ sau khi ra trường, nhảy việc mỗi năm một chỗ. Chuyên môn không có, kỹ năng không vững, thất nghiệp. Bạn rơi vào khủng hoảng, stress, lo lắng, bất lực với cuộc sống. Nhìn xung quanh đâu đâu bạn bè cùng trang lứa đều có cuộc sống theo đường lối.


Nhưng, đừng lo lắng, ai cũng có lúc thăng lúc trầm, lúc khó khăn như vậy, nhất là tuổi trẻ các bạn chỉ mới tập đi, tập đếm trên con đường sự nghiệp thì chả có gì phải lo lắng cả. Có cơn mưa nào mà không dứt, ban đêm rồi sẽ đến ban ngày, nước chảy đá còn mòn, thì hỏi tại sao chúng ta lại phải từ bỏ?


Có những trẻ em mồ côi không cha mẹ, những cụ ông, cụ bà lớn tuổi phải cúi thấp người đi bán vé số. Những người phải mưu sinh bằng một cơ thể không hề lành lặn, hoặc không hề có gia đình nương tựa phía sao. Họ, còn có thể tự vượt lên cả nghịch cảnh, còn bạn thì chỉ có té một tí đã muốn buông bỏ.


Muốn biết bản thân có thua người ta hay không thì hãy hành động đi, nhưng hãy hành động một cách khôn khoan, hành động vì mục tiêu đề ra. Cái sai là chỉ biết hành động mà không có đích đến, nó sẽ khiến bạn lún càng sâu hơn vào bóng tối.


Thất bại ở tuổi này chả có gì to tát cả. Chỉ là bạn bị đau hơn bình thường một tí, chưa cần quá khái niệm thành công ở cái tuổi cần sự xông pha này. Chỉ vì bạn ảo tưởng về bản thân từ giai đoạn còn ngồi trên giảng đường nên đừng sợ sai, đừng sợ lạc lối, cứ đi đi rồi sẽ đến nơi cần đến.


4 năm chạy nước rút (đâm chồi và phát triển) – 26 đến 30 tuổi


Nếu giai đoạn gieo mầm bạn bị lạc lối, bạn gieo sai phương pháp, hoặc bạn chọn không đúng giống mình cần thì đừng ngại mà bắt đầu lại. Hãy vì bản thân mà đứng dậy vẽ lại con đường mới mà đi. Không ai bắt bạn phải theo con đường đã chọn, cho nên nếu lỡ trước kia bạn làm không đúng việc, chọn sai nghề, học sai ngành, làm trái sở thích, thì cứ hãy thử bắt đầu lại xem thế nào. Có thể tốt hơn và có thể tệ hơn, nhưng nó sẽ mang đến cho bạn niềm tin về một chặng đường mới, vẫn tốt hơn là bạn cứ mặc cảm với cuộc sống này.


Xóa đi quá khứ, copy hiện tại để chèn nó vào tương lai.


Có những bạn gieo được những mầm giống tốt thì giai đoạn này đúng là phát triển hơn. Còn những bạn gieo không được giống tốt thì hãy gieo lại lần nữa. Chậm hơn người một tí còn hơn là mất tất cả.


Thành công, ổn định, đột phá, thất bại hay vấp ngã, đều là gia vị cho cuộc sống đỡ nhạt nhẽo hơn. Tuổi này bạn chưa có được công việc yêu thích, lương còn thấp, kiến thức còn hạn chế thì hãy lập ra kế hoạch rèn luyện từng chút một. Nhớ là phải tự rèn luyện và học hỏi, chứ không phải từ một người bình thường ngủ một giấc dậy trở thành siêu nhân, nếu bạn chỉ suy nghĩ thật nhiều mà không hề hành động.


Mỗi cá nhân có hoàn cảnh, khả năng đều khác nhau, không thể so bì thành công người này làm thước đo thành công cho người khác. Thành công của bạn có thể đến sớm hay đến muộn, không ai giống ai.


Có những người đàn ông thành công ở tuổi 30, có những người tuổi 40, thậm chí có những người ngoài 50 tuổi mới thành công. Không chỉ vậy, quan điểm về thành công cũng khác. Có người muốn bình yên cuộc sống, công việc ổn định, gia đình hạnh phúc, là thành công. Có người muốn được giàu có, muốn thành ông này bà kia, thì mới thành công. Có người chỉ cần được sống là thành công.


Giai đoạn này có thể sẽ quyết định cả cuộc đời về sau của bạn.


Nếu lỡ mình ham chơi trước kia, nếu lỡ mất tất cả trước kia, nếu lỡ không có gì ngoài hai bàn tay trắng, cũng đừng sợ mà bắt đầu lại.





12 BỘ PHIM HAY NHẤT VỀ TÀI CHÍNH DÀNH CHO NHỮNG AI ĐAM MÊ LÀM GIÀU

  


12 BỘ PHIM HAY NHẤT VỀ TÀI CHÍNH DÀNH CHO NHỮNG AI ĐAM MÊ LÀM GIÀU


1.Chuyên Gia Tài Chính - The Banker (2020)


Chuyên Gia Tài Chính bộ phim xoay quanh hai nhân vật người d.a m.à..u đó là Bernard Garrett và Joe Morris. Họ muốn tạo ra đế chế của riêng mình bằng cách thành lập một ngân hàng dành cho những người d.a đ.e..n vay, nhằm khẳng định tiếng nói của người d.a m..à.u tại nước Mỹ.


Cả hai đã lên kế hoạch và thuyết phục Matt Steiner, người đàn ông d.a tr..ắ.n.g đại diện cho kế hoạch táo bạo của mình, bởi lẽ thị trường lúc bấy giờ người d.a m.à..u không được hoan nghênh lắm. Lúc này mặt ngoài Bernard Garrett và Joe Morris hai người giả làm trợ lý của Matt Steiner, nhưng bên trong họ chính là người điều hành công ty, hai người đã tính toán đầy đủ thị trường tài chính tiền tệ trong nước nhằm đạt được kế hoạch của mình.


2. Tiền Đen – Money (2019)


Tiền Đen là bộ phim Hàn Quốc xoay quanh nhân vật Il-hyun, một nhân viên làm trong công ty môi giới chứng khoán với khát khao làm giàu nhưng anh không có nguồn tài trợ, không có ô dù và phải đứng trước nguy cơ sa thải bởi tổng thành tích hàng tháng không đồng lợi nhuận.


Cuộc đời của anh bỗng chốc thay đổi khi được giới thiệu và bắt tay với nhân vật bí ẩn, bí danh là "Lệnh bài". Kể từ đó, anh tham gia những cuộc giao dịch đ.e..n và nhận được khoảng tiền khổng lồ, giàu lên nhanh chóng.


3. T.i.ề.n B.ẩ..n - Dirty Money (2018)


T.i.ề.n B.ẩ..n là một phim truyền hình Mỹ xoay quanh những công cuộc t.h.a.m n.h.ũ.ng trong công ty, g.i.a.n l.ậ.n giữa thị trường chứng khoán và kế toán sáng tạo.


Bộ phim được chia thành sáu phần, mỗi phần có những cách nhìn khác nhau về vấn đề t.h.a.m n.h.ũ.ng, đi sâu vào vấn đề mà đa số những doanh nghiệp gặp phải. Phim có cả những cuộc phỏng vấn với những người đóng vai trò quan trọng mỗi câu chuyện.


4. Bậc Thầy L.ừ.a Đ.ả.o - The Wizard Of Lies (2017)


Bậc Thầy L.ừ.a Đ..ả.o là bộ phim truyền hình lịch sử của Mỹ, dựa trên câu chuyện có thật về kế hoạch l.ừ.a đ.ả..o lớn bật nhất của Mỹ lúc bấy giờ. Ông Bernard Madoff nổi tiếng là một nhà tài chính chuyên nghiệp, một nhà môi giới giỏi, mọi người đều biết đến ông bởi sự hào phóng khi mỗi năm từ thiện hàng tỷ đô la.


Ông đã tạo nên đế chế của riêng mình, thành lập một công ty có quỹ đầu tư khổng lồ được nhiều người biết đến, có sức ảnh hưởng vô cùng lớn được mệnh danh là kim tự tháp tài chính lớn nhất trong lịch sử. Nhưng khi sự thật được phơi bày, doanh nghiệp của ông l.ừ.a khách hàng của mình hàng tỷ đô la, vụ bê bối này đã khiến cho chính Madoff lãnh mức án 150 năm t.ù g.i.a.m.


5. Công Bằng - Equity (2016)


Công Bằng là một bộ phim kinh dị về tài chính của Mỹ. Phim xoay quanh nhân vật Naomi Bishop - một giám đốc ngân hàng đầu tư cao cấp bị chủ doanh nghiệp quay lưng, khách hàng mất niềm tin, sau khi dự án của cô bị đánh giá thấp, danh tiếng của cô một ngày một đi xuống.


Sau sự vấp ngã đó Naomi Bishop quyết định tẩy trắng vết ố trong sự nghiệp của mình bằng cách làm một quản lý thấp kém, tuy nhiên nhờ vậy mà cô điều tra ra được ai đã h.ã.m h.ạ..i mình.


6. Mật Danh: Kế Toán - The Accountant (2016)


Mật Danh: Kế Toán là một dự án phim hình sự của Mỹ được ra mắt vào năm 2016. Phim xoay quanh nhân vật Christian Wolff, một người mắc chứng t.ự k..ỷ chức năng cao đồng thời là một nhà toán học tài năng. Để bao che cho lớp vỏ bọc cho sự huyền bí của mình, anh giả làm một nhân viên cấp thấp sống một cuộc sống bình yên.


Đằng sau lớp vỏ bọc Christian Wolff làm việc cho tổ chức t.ộ.i p.h.ạ.m khét tiếng với nhiệm vụ là kế toán. Rắc rối của anh bắt đầu từ khi dính vào bài toán tài chính khổng lồ giá trị lên đến hàng triệu đô, anh không thể nào thoát ra được. Từ đó cuộc sống nhàn hạ của anh đổi thành những cuộc rượt đuổi đầy nguy hiểm.


7. Đại Suy Thoái - The Big Short (2015)


Đại Suy Thoái là bộ phim dựa trên cuốn sách cùng tên năm 2010. Phim xoay quanh cuộc khủng hoảng tài chính năm 2007 - 2008, với dàn diễn viên đình đám, họ đóng vai người ngoài cuộc nhìn cuộc khủng hoảng kinh tế, chứng kiến nền kinh tế dần bị suy thoái và mục nát.


Đứng trước sự khủng hoảng đó không một ai đứng ra giúp họ, từ ngân hàng nhà nước cho tới chính phủ. Vì thế, những người này cùng nhau lập ra kế hoạch vực dậy nền kinh tế. Tuy nhiên, trong quá trình thực hiện họ nhận ra những bí mật đen tối, những sự thật khủng khiếp chưa bao giờ được công bố ra bên ngoài trong hệ giao dịch ngân hàng hiện đại.


8. Cuộc Chiến Phố Wall - Margin Call (2011)


Cuộc Chiến Phố Wall bộ phim xoay quanh một ngân hàng có vốn đầu tư lớn ở phố Wall, trong cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008. Bộ phim diễn ra trong 24 giờ bóc trần sự thật về các nhà tài chính khi đối mặt với những quyết định mang tính chất toàn cầu.


Trong cuộc khủng hoảng tài chính 2008, ngân hàng đã sa thải một lượng lớn nhân viên của mình trong đó có Eric Dale là một nhân viên lâu năm với cương vị tổng giám đốc quản lý rủi ro, chuyên gia phân tích những thành phần đ.ộ.c h.ạ.i có trong công ty.


Ngay sau khi mất việc, anh đã liên hệ với Peter Sullivan - nhà phân tích trẻ đầy triển vọng. Eric Dale đã đưa cho Sullivan chiếc USB chứa những góc khuất, những phân tích tài sản đ.ộ.c h.ạ.i của công ty mình. Liệu Sullivan có tìm được nguyên nhân cuộc khủng hoảng không? Những sự thật đằng sau cuộc khủng hoảng là gì? Mời bạn đón xem nhé.


9. Thương Trường - Too Big To Fail (2011)


Thương Trường là bộ phim xoay quanh cuộc khủng hoảng tiền tệ vào những 2000 khi mà nước Mỹ rơi vào tình trạng dòng tiền lưu thông trong nước xuất hiện quá nhiều làm cho đồng tiền mất giá, tiền hoa hồng, tiền lương của nhân viên tăng lên hàng triệu đô la, cùng với đó nhà đất ở đây lên giá chóng mặt. Dẫn đến năm 2008 nền kinh tế Mỹ bị sụp đổ, bên bờ vực suy thoái.


Bộ phim cũng kể về quá trình những người đứng đầu của ngành tài chính giải quyết vấn đề toàn cầu. Họ nắm giữ vai trò vô cùng quan trọng trong công cuộc khủng hoảng toàn cầu này, họ đã làm những gì để ngăn chặn cuộc khủng hoảng này?


10. Phố Wall : Ma Lực Đồng Tiền - Wall Street 2 : Money Never Sleeps (2010)


Ma Lực Đồng Tiền là bộ phim chính kịch của Mỹ, xoay quanh những cuộc đấu tranh trong ngành chứng khoán. Phim kể về chàng trai Fox sống giữa lòng thành phố nơi bất thứ gì cũng có thể được mua và bán, bởi vì tuổi trẻ nuôi nhiều tham vọng mà làm mọi cách để kiếm thật nhiều tiền.


Nhờ sự giúp đỡ của nhà đầu tư cổ phiếu khét tiếng, anh đã kiếm được một số tiền khổng lồ bằng những trò l.ừ.a b.ị.p trong kinh doanh. Nhưng sau khi Fox bị nghi ngờ và bắt giam vào tù, anh nhận ra rằng có những thứ còn quan trọng hơn cả tiền.


11. Chủ Nghĩa Tư Bản: Một Câu Chuyện Tình - Capitalism: A Love Story (2009)


Chủ Nghĩa Tư Bản: Một Câu Chuyện Tình không phải là phim về tình yêu nam nữ mà là tình yêu được tự do, đất nước từ chủ nghĩa tư bản tiến lên dân chủ. Bộ phim xoay quanh cuộc khủng hoảng tài chính vào những năm 2000 của Mỹ, tại đây bạn bắt gặp hình ảnh người dân phải chịu sự đối xử nặng nề, không có nơi cư trú.


Qua bộ phim này bạn sẽ nhận ra đằng sau sự hào nhoáng trù phú đầy ước mơ của nước Mỹ xa xôi, những tệ nạn của chủ nghĩa tư bản tiếp tục làm giàu cho một số ít bằng cái giá của nhiều người, những sự vật sự việt không bao giờ lộ trước truyền thông báo chí.


12. Sàn Kiếm Chác - Trading Places (1983)


Sàn Kiếm Chác bộ phim xoay quanh Louis Winthorpe III - vị tổng giám đốc phụ trách đầu tư những hạng mục lớn, trong đó có hạng mục Duke & Duke, được xem là một hãng tài chính lớn lúc bấy giờ của Philadelphia.


Một ngày kia, ông đổi vị trí cho Billy Ray Valentine - một người thủ đoạn đa mưu g.i.a.n d.ố.i. Cuộc sống của Louis bị đảo ngược từ một người sống trong sung túc nhung lụa trở nên k.h.ổ s.ở khi bị cách chức. Kể từ đó, Louis lên kế hoạch trả thù người đã h.ã.m h.ạ.i mình.


Nguồn: Điện máy xanh

Ảnh gốc: sưu tầm internet



12 BỘ PHIM HAY NHẤT VỀ TÀI CHÍNH DÀNH CHO NHỮNG AI ĐAM MÊ LÀM GIÀU

 


12 BỘ PHIM HAY NHẤT VỀ TÀI CHÍNH DÀNH CHO NHỮNG AI ĐAM MÊ LÀM GIÀU


1.Chuyên Gia Tài Chính - The Banker (2020)


Chuyên Gia Tài Chính bộ phim xoay quanh hai nhân vật người d.a m.à..u đó là Bernard Garrett và Joe Morris. Họ muốn tạo ra đế chế của riêng mình bằng cách thành lập một ngân hàng dành cho những người d.a đ.e..n vay, nhằm khẳng định tiếng nói của người d.a m..à.u tại nước Mỹ.


Cả hai đã lên kế hoạch và thuyết phục Matt Steiner, người đàn ông d.a tr..ắ.n.g đại diện cho kế hoạch táo bạo của mình, bởi lẽ thị trường lúc bấy giờ người d.a m.à..u không được hoan nghênh lắm. Lúc này mặt ngoài Bernard Garrett và Joe Morris hai người giả làm trợ lý của Matt Steiner, nhưng bên trong họ chính là người điều hành công ty, hai người đã tính toán đầy đủ thị trường tài chính tiền tệ trong nước nhằm đạt được kế hoạch của mình.


2. Tiền Đen – Money (2019)


Tiền Đen là bộ phim Hàn Quốc xoay quanh nhân vật Il-hyun, một nhân viên làm trong công ty môi giới chứng khoán với khát khao làm giàu nhưng anh không có nguồn tài trợ, không có ô dù và phải đứng trước nguy cơ sa thải bởi tổng thành tích hàng tháng không đồng lợi nhuận.


Cuộc đời của anh bỗng chốc thay đổi khi được giới thiệu và bắt tay với nhân vật bí ẩn, bí danh là "Lệnh bài". Kể từ đó, anh tham gia những cuộc giao dịch đ.e..n và nhận được khoảng tiền khổng lồ, giàu lên nhanh chóng.


3. T.i.ề.n B.ẩ..n - Dirty Money (2018)


T.i.ề.n B.ẩ..n là một phim truyền hình Mỹ xoay quanh những công cuộc t.h.a.m n.h.ũ.ng trong công ty, g.i.a.n l.ậ.n giữa thị trường chứng khoán và kế toán sáng tạo.


Bộ phim được chia thành sáu phần, mỗi phần có những cách nhìn khác nhau về vấn đề t.h.a.m n.h.ũ.ng, đi sâu vào vấn đề mà đa số những doanh nghiệp gặp phải. Phim có cả những cuộc phỏng vấn với những người đóng vai trò quan trọng mỗi câu chuyện.


4. Bậc Thầy L.ừ.a Đ.ả.o - The Wizard Of Lies (2017)


Bậc Thầy L.ừ.a Đ..ả.o là bộ phim truyền hình lịch sử của Mỹ, dựa trên câu chuyện có thật về kế hoạch l.ừ.a đ.ả..o lớn bật nhất của Mỹ lúc bấy giờ. Ông Bernard Madoff nổi tiếng là một nhà tài chính chuyên nghiệp, một nhà môi giới giỏi, mọi người đều biết đến ông bởi sự hào phóng khi mỗi năm từ thiện hàng tỷ đô la.


Ông đã tạo nên đế chế của riêng mình, thành lập một công ty có quỹ đầu tư khổng lồ được nhiều người biết đến, có sức ảnh hưởng vô cùng lớn được mệnh danh là kim tự tháp tài chính lớn nhất trong lịch sử. Nhưng khi sự thật được phơi bày, doanh nghiệp của ông l.ừ.a khách hàng của mình hàng tỷ đô la, vụ bê bối này đã khiến cho chính Madoff lãnh mức án 150 năm t.ù g.i.a.m.


5. Công Bằng - Equity (2016)


Công Bằng là một bộ phim kinh dị về tài chính của Mỹ. Phim xoay quanh nhân vật Naomi Bishop - một giám đốc ngân hàng đầu tư cao cấp bị chủ doanh nghiệp quay lưng, khách hàng mất niềm tin, sau khi dự án của cô bị đánh giá thấp, danh tiếng của cô một ngày một đi xuống.


Sau sự vấp ngã đó Naomi Bishop quyết định tẩy trắng vết ố trong sự nghiệp của mình bằng cách làm một quản lý thấp kém, tuy nhiên nhờ vậy mà cô điều tra ra được ai đã h.ã.m h.ạ..i mình.


6. Mật Danh: Kế Toán - The Accountant (2016)


Mật Danh: Kế Toán là một dự án phim hình sự của Mỹ được ra mắt vào năm 2016. Phim xoay quanh nhân vật Christian Wolff, một người mắc chứng t.ự k..ỷ chức năng cao đồng thời là một nhà toán học tài năng. Để bao che cho lớp vỏ bọc cho sự huyền bí của mình, anh giả làm một nhân viên cấp thấp sống một cuộc sống bình yên.


Đằng sau lớp vỏ bọc Christian Wolff làm việc cho tổ chức t.ộ.i p.h.ạ.m khét tiếng với nhiệm vụ là kế toán. Rắc rối của anh bắt đầu từ khi dính vào bài toán tài chính khổng lồ giá trị lên đến hàng triệu đô, anh không thể nào thoát ra được. Từ đó cuộc sống nhàn hạ của anh đổi thành những cuộc rượt đuổi đầy nguy hiểm.


7. Đại Suy Thoái - The Big Short (2015)


Đại Suy Thoái là bộ phim dựa trên cuốn sách cùng tên năm 2010. Phim xoay quanh cuộc khủng hoảng tài chính năm 2007 - 2008, với dàn diễn viên đình đám, họ đóng vai người ngoài cuộc nhìn cuộc khủng hoảng kinh tế, chứng kiến nền kinh tế dần bị suy thoái và mục nát.


Đứng trước sự khủng hoảng đó không một ai đứng ra giúp họ, từ ngân hàng nhà nước cho tới chính phủ. Vì thế, những người này cùng nhau lập ra kế hoạch vực dậy nền kinh tế. Tuy nhiên, trong quá trình thực hiện họ nhận ra những bí mật đen tối, những sự thật khủng khiếp chưa bao giờ được công bố ra bên ngoài trong hệ giao dịch ngân hàng hiện đại.


8. Cuộc Chiến Phố Wall - Margin Call (2011)


Cuộc Chiến Phố Wall bộ phim xoay quanh một ngân hàng có vốn đầu tư lớn ở phố Wall, trong cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008. Bộ phim diễn ra trong 24 giờ bóc trần sự thật về các nhà tài chính khi đối mặt với những quyết định mang tính chất toàn cầu.


Trong cuộc khủng hoảng tài chính 2008, ngân hàng đã sa thải một lượng lớn nhân viên của mình trong đó có Eric Dale là một nhân viên lâu năm với cương vị tổng giám đốc quản lý rủi ro, chuyên gia phân tích những thành phần đ.ộ.c h.ạ.i có trong công ty.


Ngay sau khi mất việc, anh đã liên hệ với Peter Sullivan - nhà phân tích trẻ đầy triển vọng. Eric Dale đã đưa cho Sullivan chiếc USB chứa những góc khuất, những phân tích tài sản đ.ộ.c h.ạ.i của công ty mình. Liệu Sullivan có tìm được nguyên nhân cuộc khủng hoảng không? Những sự thật đằng sau cuộc khủng hoảng là gì? Mời bạn đón xem nhé.


9. Thương Trường - Too Big To Fail (2011)


Thương Trường là bộ phim xoay quanh cuộc khủng hoảng tiền tệ vào những 2000 khi mà nước Mỹ rơi vào tình trạng dòng tiền lưu thông trong nước xuất hiện quá nhiều làm cho đồng tiền mất giá, tiền hoa hồng, tiền lương của nhân viên tăng lên hàng triệu đô la, cùng với đó nhà đất ở đây lên giá chóng mặt. Dẫn đến năm 2008 nền kinh tế Mỹ bị sụp đổ, bên bờ vực suy thoái.


Bộ phim cũng kể về quá trình những người đứng đầu của ngành tài chính giải quyết vấn đề toàn cầu. Họ nắm giữ vai trò vô cùng quan trọng trong công cuộc khủng hoảng toàn cầu này, họ đã làm những gì để ngăn chặn cuộc khủng hoảng này?


10. Phố Wall : Ma Lực Đồng Tiền - Wall Street 2 : Money Never Sleeps (2010)


Ma Lực Đồng Tiền là bộ phim chính kịch của Mỹ, xoay quanh những cuộc đấu tranh trong ngành chứng khoán. Phim kể về chàng trai Fox sống giữa lòng thành phố nơi bất thứ gì cũng có thể được mua và bán, bởi vì tuổi trẻ nuôi nhiều tham vọng mà làm mọi cách để kiếm thật nhiều tiền.


Nhờ sự giúp đỡ của nhà đầu tư cổ phiếu khét tiếng, anh đã kiếm được một số tiền khổng lồ bằng những trò l.ừ.a b.ị.p trong kinh doanh. Nhưng sau khi Fox bị nghi ngờ và bắt giam vào tù, anh nhận ra rằng có những thứ còn quan trọng hơn cả tiền.


11. Chủ Nghĩa Tư Bản: Một Câu Chuyện Tình - Capitalism: A Love Story (2009)


Chủ Nghĩa Tư Bản: Một Câu Chuyện Tình không phải là phim về tình yêu nam nữ mà là tình yêu được tự do, đất nước từ chủ nghĩa tư bản tiến lên dân chủ. Bộ phim xoay quanh cuộc khủng hoảng tài chính vào những năm 2000 của Mỹ, tại đây bạn bắt gặp hình ảnh người dân phải chịu sự đối xử nặng nề, không có nơi cư trú.


Qua bộ phim này bạn sẽ nhận ra đằng sau sự hào nhoáng trù phú đầy ước mơ của nước Mỹ xa xôi, những tệ nạn của chủ nghĩa tư bản tiếp tục làm giàu cho một số ít bằng cái giá của nhiều người, những sự vật sự việt không bao giờ lộ trước truyền thông báo chí.


12. Sàn Kiếm Chác - Trading Places (1983)


Sàn Kiếm Chác bộ phim xoay quanh Louis Winthorpe III - vị tổng giám đốc phụ trách đầu tư những hạng mục lớn, trong đó có hạng mục Duke & Duke, được xem là một hãng tài chính lớn lúc bấy giờ của Philadelphia.


Một ngày kia, ông đổi vị trí cho Billy Ray Valentine - một người thủ đoạn đa mưu g.i.a.n d.ố.i. Cuộc sống của Louis bị đảo ngược từ một người sống trong sung túc nhung lụa trở nên k.h.ổ s.ở khi bị cách chức. Kể từ đó, Louis lên kế hoạch trả thù người đã h.ã.m h.ạ.i mình.


Nguồn: Điện máy xanh

Ảnh gốc: sưu tầm internet



Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2023

ĐỪNG LƯỜI NỮA NẾU SAU NÀY KHÔNG MUỐN KHỔ!

 


ĐỪNG LƯỜI NỮA NẾU SAU NÀY KHÔNG MUỐN KHỔ!
1️. Sống thì phải có kế hoạch, mục tiêu rõ ràng. Đừng ậm ờ thế nào cũng được.
2️. Có kế hoạch, mục tiêu rồi thì hành động đi, đừng chần chừ, đừng trì hoãn. Đừng mãi ăn bánh vẽ hoài thế, lâu dần chính bản thân bạn cũng thấy chán mình chứ đừng nói người khác.
3️. Nhất định phải có kỷ luật bản thân.
4️. Đã nói là làm, sai cũng làm, phải làm mới rút ra được kinh nghiệm. Còn cứ ngồi đó sợ hãi đủ đường thì đến cơ hội sai lầm cũng không đến phần bạn.
5️. Google gần như có thể giải đáp tất cả những gì bạn thắc mắc, nó MIỄN PHÍ mà, hãy tận dụng đi.
6️. Ngoài internet đừng quên bạn có sách, các thư viện sách luôn chào đón bạn. Nếu không có thời gian đọc sách giấy, một lần nữa tận dụng internet để đọc sách thông qua các app (miễn phí, trả phí đều đủ cả) tranh thủ lúc đi xe bus, ngồi chờ coffee, vừa rẻ vừa tiện dụng.
7️. Đừng suốt ngày up ảnh, up status sống ảo nữa, nó không khiến chiếc bụng của bạn no được đâu. Tắt điện thoại và đi kiếm tiền, hoặc học những thứ bổ ích khác đi.
8️. Biết mình không thông minh thì lấy sự cần cù bù vào. Người ta đọc 1 tháng được 1 quyển sách, bạn phải đọc ít nhất 3 cuốn.
9️. Với mạng xã hội, ngưng theo dõi những thứ xàm xí đi. Ấn theo dõi ngay những người truyền cảm hứng, những người thành công, những người luôn mang đến cho bạn nguồn năng lượng tích cực.
1️0. Đừng bao giờ phí thời gian lướt mạng xã hội một cách vô thức, hãy để dành nó để học ngoại ngữ, trau dồi thêm kỹ năng bản thân còn thiếu còn yếu.
1️1. Đừng bao giờ để bản thân rơi vào trạng thái trống rỗng, nghĩa là không biết bản thân muốn gì, nên làm gì? Phải luôn luôn đẩy bản thân vào guồng hoàn thiện bản thân.
1️2. Khi gặp vấn đề phải tìm hướng giải quyết ngay, đừng ỉm nó đi... nếu không muốn những vấn đề đó là tiền đề cho sự thất bại.
1️3. Muốn hội nhập phải biết ngoại ngữ. Muốn gì thì muốn, ngoài tiếng mẹ đẻ, nhất định phải học thêm ít nhất một vài ngoại ngữ.
1️4. Lớn rồi, phải biết chọn bạn mà chơi, nhìn cho rõ đâu là bạn đâu là bè, đâu là người mình nên tin tưởng đâu là kẻ chỉ để xã giao.
1️5. Thị phi ở đời nhiều lắm, đừng để bản thân bị cuốn vào những chuyện tào lao, lãng phí thời gian.
1️6. Phải là người vừa có tài vừa có đức, biết nhiều biết ít nhưng nhất định phải BIẾT ĐIỀU.
1️7. Tuyệt đối không lãng phí thời gian vào những người/việc không đáng. Ví dụ như đau khổ, dằn vặt bản thân khi chia tay, bị từ chối/ hoặc khi làm một việc gì đó thất bại... 👉🏻TUYỆT ĐỐI KHÔNG. Thời gian đau khổ, dằn vặt đó hãy dành dụm để làm để đối tốt với bản thân, với những người xứng đáng thì hơn.
1️8. Và điều cuối cùng, hãy bung hết sức mình mà làm, làm thật quyết liệt... không thành công thì cũng thành nhân.
Theo: Sống Hết Mình
--------------------

ĐỪNG LƯỜI NỮA NẾU SAU NÀY KHÔNG MUỐN KHỔ!


ĐỪNG LƯỜI NỮA NẾU SAU NÀY KHÔNG MUỐN KHỔ!

1️. Sống thì phải có kế hoạch, mục tiêu rõ ràng. Đừng ậm ờ thế nào cũng được.

2️. Có kế hoạch, mục tiêu rồi thì hành động đi, đừng chần chừ, đừng trì hoãn. Đừng mãi ăn bánh vẽ hoài thế, lâu dần chính bản thân bạn cũng thấy chán mình chứ đừng nói người khác.

3️. Nhất định phải có kỷ luật bản thân.

4️. Đã nói là làm, sai cũng làm, phải làm mới rút ra được kinh nghiệm. Còn cứ ngồi đó sợ hãi đủ đường thì đến cơ hội sai lầm cũng không đến phần bạn.

5️. Google gần như có thể giải đáp tất cả những gì bạn thắc mắc, nó MIỄN PHÍ mà, hãy tận dụng đi.

6️. Ngoài internet đừng quên bạn có sách, các thư viện sách luôn chào đón bạn. Nếu không có thời gian đọc sách giấy, một lần nữa tận dụng internet để đọc sách thông qua các app (miễn phí, trả phí đều đủ cả) tranh thủ lúc đi xe bus, ngồi chờ coffee, vừa rẻ vừa tiện dụng.

7️. Đừng suốt ngày up ảnh, up status sống ảo nữa, nó không khiến chiếc bụng của bạn no được đâu. Tắt điện thoại và đi kiếm tiền, hoặc học những thứ bổ ích khác đi.

8️. Biết mình không thông minh thì lấy sự cần cù bù vào. Người ta đọc 1 tháng được 1 quyển sách, bạn phải đọc ít nhất 3 cuốn.

9️. Với mạng xã hội, ngưng theo dõi những thứ xàm xí đi. Ấn theo dõi ngay những người truyền cảm hứng, những người thành công, những người luôn mang đến cho bạn nguồn năng lượng tích cực.

1️0. Đừng bao giờ phí thời gian lướt mạng xã hội một cách vô thức, hãy để dành nó để học ngoại ngữ, trau dồi thêm kỹ năng bản thân còn thiếu còn yếu.

1️1. Đừng bao giờ để bản thân rơi vào trạng thái trống rỗng, nghĩa là không biết bản thân muốn gì, nên làm gì? Phải luôn luôn đẩy bản thân vào guồng hoàn thiện bản thân.

1️2. Khi gặp vấn đề phải tìm hướng giải quyết ngay, đừng ỉm nó đi... nếu không muốn những vấn đề đó là tiền đề cho sự thất bại.

1️3. Muốn hội nhập phải biết ngoại ngữ. Muốn gì thì muốn, ngoài tiếng mẹ đẻ, nhất định phải học thêm ít nhất một vài ngoại ngữ.

1️4. Lớn rồi, phải biết chọn bạn mà chơi, nhìn cho rõ đâu là bạn đâu là bè, đâu là người mình nên tin tưởng đâu là kẻ chỉ để xã giao.

1️5. Thị phi ở đời nhiều lắm, đừng để bản thân bị cuốn vào những chuyện tào lao, lãng phí thời gian.

1️6. Phải là người vừa có tài vừa có đức, biết nhiều biết ít nhưng nhất định phải BIẾT ĐIỀU.

1️7. Tuyệt đối không lãng phí thời gian vào những người/việc không đáng. Ví dụ như đau khổ, dằn vặt bản thân khi chia tay, bị từ chối/ hoặc khi làm một việc gì đó thất bại... 👉🏻TUYỆT ĐỐI KHÔNG. Thời gian đau khổ, dằn vặt đó hãy dành dụm để làm để đối tốt với bản thân, với những người xứng đáng thì hơn.

1️8. Và điều cuối cùng, hãy bung hết sức mình mà làm, làm thật quyết liệt... không thành công thì cũng thành nhân.

Theo: Sống Hết Mình

--------------------

Được tạo bởi Blogger.

Chuyển khoản: Người nhận: Nguyen Huu Cuong Số tài khoản: 0541000172196 Ngân hàng: Vietcombank

Bài đăng phổ biến

Nhãn